Câu chuyện của Mẹ

Câu chuyện của Mẹ

Chia sẻ từ facebook: Bui Thanh Liem

Tôi biết giờ ít người thích đọc

Câu Chuyện Của Mẹ

Trong bữa cơm Chủ nhật vừa rồi, mẹ tôi bồi hồi kể lại ký ức ngày giải phóng miền Nam – khoảnh khắc in đậm trong tim bà như thể mới hôm qua. Lúc ấy, mẹ còn là cô gái trẻ ở tỉnh Hà Sơn Bình, đôi mươi rạng rỡ, sống giữa khung cảnh làng quê thanh bình với những con đường đất nhuốm màu nắng vàng và dòng sông nhỏ lấp lánh phù sa.

Hôm đó, như thường lệ, mẹ cùng đám bạn rủ nhau ra bờ sông bắt cua. Tiếng cười giòn tan hòa cùng tiếng nước chảy róc rách, tay họ thoăn thoắt lật từng tảng đá, háo hức tìm những chú cua đang giương càng phản kháng. Bầu trời cuối xuân trong vắt, gió thoảng mùi cỏ non, tưởng chừng như ngày ấy cũng chỉ là một buổi chiều êm đềm như bao ngày khác.

Thế rồi, từ xa vang lên tiếng động cơ xe ồn ã. Một chiếc xe công vụ màu xanh dương mang biểu tượng “Giải Phóng Miền Nam” lao nhanh qua con đường làng. Trên xe, các anh công an mặc áo kaki sẫm, tay giơ cao loa phóng thanh, giọng hào sảng cắt ngang không gian: “Chiến thắng rồi! Miền Nam hoàn toàn giải phóng!”. Cả đám bạn mẹ tôi sững người, đôi mắt nhìn nhau ngỡ ngàng. Chưa kịp định thần, tiếng reo hò đã bùng lên: “Giải phóng rồi! Về thôi!”. Những rổ cua, niềm vui bất ngờ khiến họ chẳng bận tâm đến con đường đất bụi hay chiếc áo lấm lem.

Cả đoàn người trẻ tuổi tung tăng chạy ngược về làng, chân nhảy cẫng, tay vung vẫy như muốn chạm đến niềm vui vô hạn. Tiếng hô “Giải Phóng Miền Nam rồi!” vang dội khắp nẻo, từ cánh đồng lúa đang thì con gái đến những mái nhà tranh san sát. Người dân ùa ra đường, có người còn ôm chầm lấy nhau, nước mắt lăn dài trên gò má cháy nắng. Mẹ tôi kể, lúc ấy tim bà như muốn nhảy khỏi lồng ngực, cảm giác hân hoan nghẹn lại trong cổ họng, thành tiếng hò reo không dứt.
Chiều hôm ấy, cả làng như sống trong không khí hội hè. Tiếng trống, tiếng cồng vang lên từ nhà văn hóa, mâm cơm gia đình được dọn ra thịnh soạn hơn mọi ngày, dù chỉ có rau đồng, cá kho, nhưng ai nấy đều ăn trong niềm hạnh phúc khôn tả.

Minh họa

Kết thúc câu chuyện, mẹ tôi nở nụ cười hiền hậu, đôi mắt ánh lên vẻ xúc động. Bà nhẹ nhàng gắp miếng cá vào bát tôi, giọng trầm ấm: “Con ạ, đó là ngày cả dân tộc mình hóa thành một khối, cùng hướng về tương lai…”. Bữa cơm Chủ nhật chợt ấm áp lạ thường, như có thêm hương vị của lịch sử, của tình yêu quê hương mà mẹ đã truyền vào tôi qua từng lời kể.

👁️: